Thứ năm, 6/10/2011 | 09:57 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ | Print
Thứ năm, 6/10/2011 | 09:57 GMT+7

Thảm cỏ và dòng sông

Những giọt nắng cuối cùng uể oải rơi trên triền đê khiến cơn gió mủi lòng không dám lay mạnh. Có đôi bàn chân nhỏ xíu đang lưỡng lự giữa một bên là thảm cỏ xanh mềm mại và một bên là dòng nước sông trong mát lạnh. Đôi bàn chân nhỏ xíu không biết đưa chân về đâu.

Đinh Thị Hương Hảo - 

Dường như hạ đã tắt.

Dường như hạ đã tắt.

Những cái nắng chói chang nếu không bị quyến rũ bởi sắc vàng óng ả của mùa thu mà chùng lòng mình xuống thì có lẽ bàn chân đã đi về phía dòng sông. Bởi chỉ có dòng sông mới có thể mang lại cho đôi bàn chân cảm giác thỏa thuê giữa những ngày hè nắng rát. Nhưng mùa hạ chỉ diễn ra trong ba tháng mà thôi, nó không phải là tất cả của một năm, không phải là tất cả của một đời người. Rồi cũng đến khi đông về, liệu dòng sông trong xanh mát lạnh ấy có thể sưởi ấm cho đôi bàn chân?

Dường như hạ đã tắt.

Thu dập dìu ngưỡng cửa. Bàn chân có nên đi về phía thảm cỏ xanh mềm mại. Thảm cỏ ấy chẳng thể tắm mát cho đôi bàn chân qua cơn cháy khát và lại càng không thể ủ ấm cho đôi bàn chân vào những ngày mùa giá lạnh. Nhưng không trôi chảy như dòng sông, dù có bị mùa thu quyến rũ hay bị mùa đông vùi dập, thì thảm cỏ ấy cũng chỉ ngả vàng đôi chút hoặc thoáng tàn đợi mùa xuân sang, chứ chẳng bao giờ buông mình đi đâu cả. Ngày này qua tháng khác, thảm cỏ ấy luôn mượt mà thầm lặng trải mình dưới đôi bàn chân.

Dường như hạ đã tắt.

Cái ranh giới giữa hạ và thu chưa bao giờ lại mong manh đến thế. Có khi hạ đã qua từ rất lâu nhưng chỉ một chút nắng ửng lên cũng khiến con người ta ngỡ rằng hạ vẫn còn đây. Cũng có khi hạ chưa tàn, nhưng thảng hoặc đâu đó bóng chiếc lá vàng rơi cũng khiến con người ta ngỡ rằng thu đã về.

Và cái ranh giới tưởng chừng như không phải là ranh giới ấy, trong em, cũng như dòng sông và thảm cỏ, gần gụi là thế mà xa xôi cũng là thế...

Bất chợt em tự hỏi,

Không biết với em,

Anh là thảm cỏ hay dòng sông?

 
 
 
 
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Mọi ưu phiền xưa cũ đã qua đi nhưng phiền phức mới cũng có thể đang đến, điều không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người chính là những ưu phiền. Nhưng sau khi cãi cọ xong, người một nhà vẫn là người một nhà.
Cuốn du ký "Châu Âu 30 ngày đêm" kể lại hành trình lang thang ngẫu hứng của Michael Jo và người bạn đồng hành qua 7 nước ở trời Âu.