Thứ bảy, 3/11/2012 | 08:13 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ | Print
Thứ bảy, 3/11/2012 | 08:13 GMT+7

Sống chung với mẹ chồng (46)

Căn nhà của Mai Lạc hiện rõ sự lộn xộn và thê thảm, cảnh sát đang lấy lời khai tại hiện trường, bà lão không biết là buồn hay tự trách, thái độ khác hẳn.

Mai Lạc thì như người mất hồn, gào thét điên loạn rồi nói với mẹ chồng:

          - Bà trông con thế nào hả, nhà nhiều thức ăn thế rồi bà còn đi mua làm gì? Vứt đứa bé ở nhà một mình, bà có dã tâm gì hả? Bà là đồ phù thủy, bà không muốn tôi sống hạnh phúc. Bà trả con cho tôi, nếu con tôi mà không tìm thấy thì bà đừng hòng sống được với tôi. - Tùng Phi vừa lo vừa tức, kéo Mai Lạc ra, cũng chẳng biết làm thế nào, hàng xóm tụ tập quanh cửa, những lời bàn tán xôn xao vang lên, có người đang nghe cảnh sát thẩm vấn, cả căn nhà cứ loạn hết cả lên.

          Hy Lôi đau lòng ôm Mai Lạc vào lòng, Mai Lạc khóc lớn:

          - Hy Lôi, Đóa Đóa mất rồi, không tìm thấy nữa rồi, nếu không tìm thấy con thì tớ không sống nữa.

          Hy Lôi kéo Mai Lạc vào phòng ngủ, Liêu Phàm nãy giờ vẫn im lặng đi theo, giờ cũng vào cùng, chu đáo đưa một cái khăn giấy. Hy Lôi nhận tấm khăn giấy, lau nước mắt cho Mai Lạc rồi nói với Liêu Phàm:

          - Xin lỗi, gặp phải chuyện này, làm lỡ thời gian của anh.

          - Không sao đâu. Không biết tôi có giúp được việc gì không? - Liêu Phàm hỏi.

          Hy Lôi bất lực lắc đầu, đối diện với sự việc bất ngờ này, cô cũng không biết phải làm thế nào, nói:

          - Tất cả đều chỉ hy vọng vào cảnh sát thôi.

          Bên ngoài đã ghi chép xong các lời khai, cảnh sát đã liên kết điều tra vụ án này với các vụ án bắt cóc trẻ con thời gian gần đây, nghi ngờ đây là hành vi của một đường dây bắt cóc và buôn bán trẻ em, đã yêu cầu các lực lượng cảnh sát điều tra ở các bến xe và bến tàu lớn. Tùng Phi cũng theo cảnh sát tới hiện trường. Bà lão im lặng không nói lời nào, ôm trong lòng hy vọng mong manh, dùng cái cách cổ xưa và ngốc nghếch nhất là đi ra đường hỏi người qua lại, tìm kiếm trong mù quáng.

          Mai Lạc cũng muốn tự mình đi tìm con nhưng bị Hy Lôi ngăn lại:

          - Cậu đừng gây rối thêm nữa, nếu thực sự bị bọn chúng bắt cóc thì chúng có bế con ra trước mặt cậu không? Tin vào cảnh sát, họ sẽ xử lý tốt việc này, yên tâm đi, đứa trẻ không sao đâu, chắc chắn nó sẽ bình an quay về, cậu chỉ cần ngoan ngoãn ở nhà chờ thôi. Chờ tin tức tốt!

          Nước mắt của Mai Lạc lại lã chã rơi ra:

          - Nó còn nhỏ như thế, hai, ba tiếng đồng hồ phải bú một lần, không biết giờ đã được cho ăn chưa, nó mà đi tiểu ướt tã sẽ khóc nữa, không biết bọn chúng có biết chăm sóc trẻ con không? Làm thế nào bây giờ? Bọn xấu xa đó bắt cóc trẻ con để mang bán sao? Đóa Đóa của tớ có bị chúng bán đi không?

          - Không đâu, không đâu, sẽ tìm thấy ngay thôi, không làm sao đâu, bọn người xấu đó sắp bị cảnh sát tóm được rồi. - Hy Lôi nói những câu an ủi Mai Lạc, nhưng bản thân cô cũng cảm thấy không chắc chắn.

          Liêu Phàm trầm tư một lát rồi nói:

          - Tôi ra ngoài một lát.

          Hy Lôi ngượng ngùng nói:

          - Nếu anh có việc gì thì cứ đi trước đi, xin lỗi anh nhé!

          - Không, tôi chỉ ra ngoài chút thôi, xem mua cái gì đó về ăn, các cô từ chiều tới giờ vẫn chưa ăn gì phải không?

          Mai Lạc tâm trạng đã hơi ổn định một chút, lúc này mới để ý tới người đàn ông bên cạnh Hy Lôi, mệt mỏi hỏi:

          - Vị này là ai thế, bạn trai mới của cậu à?

          Hy Lôi vội vàng phủ nhận:

          - Không phải, chỉ là bạn bình thường thôi.

          Mai Lạc phẩy tay:

          - Giờ tôi chẳng còn tâm trạng ăn gì nữa. Anh đưa cô ấy đi ăn gì đi!

          - Tớ cũng không muốn ăn.

          Liêu Phàm không nghe lời hai người, nói:

          - Gặp chuyện lớn đến đâu thì cũng không thể không ăn cơm được. Có thể lát nữa sẽ có tin tốt rồi. - Sau đó anh đi thẳng ra ngoài.

          Không lâu sau, Liêu Phàm quay về, trên tay là một túi thức ăn và cơm hộp, sau đó vào phòng bếp lấy dụng cụ bày thức ăn ra.

          Mai Lạc vẫn còn khóc rấm rứt, chẳng có chút cảm giác ngon miệng gì. Liêu Phàm nói:

          - Tôi vừa gọi điện cho mấy người bạn làm ở bến tàu với sân bay rồi, nhờ họ điều tra giúp xem có người nào đáng nghi bế trẻ con hay không, tôi nghĩ chắc chắn họ cũng sẽ làm hết sức.

          Nghe những lời Liêu Phàm nói, Mai Lạc dường như nhìn thấy chút tia sáng le lói trong tuyệt vọng, tâm trạng được an ủi hơn rất nhiều, nhìn thấy đồ ăn ngon mới cảm thấy mình cũng hơi đói rồi.

          - Cảm ơn anh. - Mai Lạc nói. Cô nhận đôi đũa Liêu Phàm đưa cho.

          - Anh cũng ăn chút gì đi!

          Hy Lôi nhìn những món ăn trước mắt. Nước quả, canh, trứng sốt, cơm tẻ. Mặc dù là mua vội nhưng món nào trông cũng ngon mắt. Cô bất giác thầm khen ngợi sự chu đáo của Liêu Phàm.

          Ăn cơm xong thì điện thoại của Liêu Phàm đổ chuông, thì ra bạn ở bến tàu gọi tới, họ thực sự gặp một người hành tung đáng nghi ôm theo một đứa trẻ, bây giờ người bạn đó đang phối hợp với cảnh sát để điều tra!

          Một cảm giác hân hoan và niềm cảm kích dâng lên trong lòng Mai Lạc, cô vui lắm, liên tục cảm ơn Liêu Phàm:

          - Cảm ơn, cảm ơn anh! - Trước nay vốn không tin vào Phật, nhưng giờ cô chắp hai bàn tay lại, lẩm bẩm cầu nguyện, - Ông trời phù hộ, phù hộ cho Đóa Đóa của con không sao.

          Ba người lại ôm hy vọng chờ đợi, một lúc sau bạn Liêu Phàm lại gọi điện thoại tới, mang theo một tin tức khiến người ta thất vọng. Người đáng nghi đó là một ông bố trẻ không biết trông con, anh ta nói Tùng Phi cũng đã kiểm tra rồi, không phải là Đóa Đóa.

          Liêu Phàm bất lực và ăn năn, thở dài.

          Ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm giờ lại tắt ngúm. Mai Lạc ngồi trên giường, muốn khóc mà chẳng còn nước mắt.

         Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Ba người đều im lặng. Mai Lạc ban đầu thì phẫn nộ, sau đó là hy vọng, thất vọng, cuối cùng là tuyệt vọng, ngồi lặng lẽ như một khúc gỗ.

          Rất muộn bà mẹ chồng mới về, một mình bà lặng lẽ đi vào căn phòng nhỏ bên cạnh. Một lúc sau Tùng Phi cũng về, dáng vẻ rất mệt mỏi, ngồi trên salon của phòng khách, hút thuốc liên tục.

          Hy Lôi quyết định ở lại với Mai Lạc, rất muộn rồi nên Liêu Phàm cáo từ ra về. Hy Lôi đưa anh xuống lầu.

          - Hôm nay xảy ra chuyện này làm lỡ thời gian của anh, tôi xin lỗi!

          - Không sao, chỉ cần tìm được đứa bé là được. Cô nhớ khuyên nhủ cô ấy nhé.

          - Tạm biệt!

          - Tạm biệt!

          Hàng ngàn hàng vạn lời nói nhưng cuối cùng chỉ còn lại từ “tạm biệt”. Đối diện với tình cảnh này, Liêu Phàm đành phải tạm quên những lời mình muốn nói, nhìn Hy Lôi quay người đi lên. Chỉ có điều nó một lần nữa chứng minh ánh mắt của anh không nhìn nhầm, sự rung động của anh là xứng đáng, một cô gái thực lòng lo lắng cho bạn bè thế này rất đáng để anh yêu. Anh chỉ hy vọng chuyện của đứa bé sớm có kết quả như mong muốn, Hy Lôi sớm bình tâm lại, để nghe anh kể câu chuyện về sự tương phùng.

 

          Cả người Mai Lạc như bị hút kiệt sinh lực, cô thực sự đã sụp đổ, khóc khản cả tiếng, cơm nước không ăn, Hy Lôi ngày nào cũng ở cạnh cô, an ủi cô, nghĩ tới việc không biết Mai Đóa đang ở nơi nào là lại cùng bạn rơi lệ.

          Mẹ chồng cũng cảm thấy tự trách bản thân mình, thái độ thay đổi hẳn, lúc nào cũng nhỏ nhẹ với Mai Lạc, Mai Lạc giống như một người đàn bà đanh đá, mắng chửi bà không tiếc lời, bà cũng không nói lại, chỉ lẳng lặng làm việc nhà, nấu sẵn cơm nước, mang tận vào phòng cho Mai Lạc, thận trọng nhìn sắc mặt của cô rồi nói:

          - Ăn chút cơm đi!

          Trong lòng Hy Lôi cũng cảm thấy bà lão vô ý làm mất cháu là không đúng, nhưng nhìn dáng vẻ khép nép, tự trách của bà lúc này, cô lại thấy đáng thương, thế là cũng đẩy đẩy Mai Lạc:

          - Ăn chút đi! Bác gái nấu món mà cậu thích đấy.

          Mai Lạc nãy giờ vẫn im lặng, nay hét lên, giơ tay hất đổ mâm cơm:

          - Tôi không ăn cơm bà nấu. Bà là phù thủy, muốn hại chết tôi, muốn đầu độc tôi phải không? - Nói rồi cô đứng lên định nhào về phía bà.

          Hy Lôi cảm thấy trạng thái thần kinh của Mai Lạc đã gần tới ngưỡng sụp đổ và phát điên, bèn vội vàng kéo cô lại. Bà lão không nói lời nào, lặng lẽ thu dọn đống đồ vương vãi khắp nơi và mảnh bát vỡ, đi ra ngoài.

          Ngày trước khi giữa mẹ chồng con dâu xảy ra tranh chấp hay cãi vã, Tùng Phi đều trách Mai Lạc vài câu, bắt cô phải nhường nhịn bà, đừng làm mẹ anh nổi giận. Sau khi đứa bé mất tích, cho dù Mai Lạc mắng chửi bà lão thế nào, Tùng Phi nghe thấy cũng chỉ biết thở dài.

          Thi thoảng Liêu Phàm lại gọi điện tới hỏi thăm, Hy Lôi chỉ có thể nói với anh là không có tiến triển gì, tung tích của đứa trẻ vẫn không thấy đâu, Liêu Phàm muốn hẹn gặp cô, nhưng thấy Hy Lôi có vẻ không có tinh thần gì nên đành thôi.

          Thời gian trôi nhanh, một tháng trôi qua từ lúc nào không biết, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, nếu để lỡ mấy ngày đầu tiên, thời gian càng dài thì hy vọng tìm thấy đứa bé càng mong manh, nếu bị bán tới một nơi xa xôi nào đó thì giống như mò kim đáy biển, hầu như không thể nào tìm về được nữa.

          Hy Lôi cũng nhờ những người bạn làm báo của mình giúp đỡ, đăng lên báo ngày và vãn báo một tin tìm người, gắn kèm với bức ảnh Đóa Đoa khi được 3 tháng, trên bức ảnh đó, Đóa Đóa nở nụ cười ngọt ngào, ai nhìn thấy cũng phải xót xa. Gương mặt trẻ con không giống người lớn, không dễ nhận ra. Hy Lôi cũng chỉ đành nghe theo số phận.

          Bên cảnh sát lưu lại mẫu DNA của Mai Lạc và Tùng Phi, mỗi khi phá được một vụ án bắt cóc và buôn bán trẻ em nào đó, cứu được những đứa trẻ có đặc điểm tương đồng là lại thông báo cho họ đến nhận, nhưng lần nào cũng đành thất vọng ra về.

          Thời gian lâu dần, Hy Lôi đành phải dùng lời lẽ khác an ủi Mai Lạc:

          - Nếu thực sự bị bán rồi thì cậu nghĩ đi, nhà nào mua con chắc chắn là vì không sinh được con cái, chắc chắn sẽ đối xử tốt với nó, chỉ cần nó khỏe mạnh thì sẽ này vẫn còn cơ hội, đúng không?

          Tinh thần của Mai Lạc đã không còn được như trước kia, đã lâu lắm rồi cô không đi làm, cho dù đi làm thì cũng để tâm trí tận đâu đâu, nghe Hy Lôi nói vậy, cô bật cười, tỏ ý tán đồng, rồi lại lập tức tỏ ra hoảng sợ:

          - Nhưng tớ nghe nói, có người không bán cho những người không sinh được con, có một tổ chức phi pháp sẽ lấy các cơ quan nội tạng của nó, sẽ giết người.

          Lời của Mai Lạc khiến người ta không rét mà run, những gì cô nói cũng không phải là không có lý, Hy Lôi vội vã ngắt lời bạn:

          - Không được nói bừa, không đâu!

          Thời giạn trậm rãi trôi qua trong sự chờ đợi thấp thỏm và vô vọng, lại đã đến cuối năm. Những ngày này, Hy Lôi và Liêu Phàm thi thoảng hẹn gặp nhau, cùng ăn cơm, uống trà, nhưng nội dung những cuộc trò chuyện đa số chỉ là về Mai Lạc và đứa trẻ, Liêu Phàm cũng giúp đỡ rất nhiều, thi thoảng lại an ủi Hy Lôi để xua tan đám mây đen đang đè nặng trong lòng cô.

          Tháng 12, hôm nay lẽ ra là sinh nhật của Đóa Đóa. Cả nhà ba người của Tùng Phi ngồi trên mâm cơm, không khí nặng nề, nhớ lại đứa trẻ hoạt bát đáng yêu bỗng dưng biến mất khỏi cuộc sống của mình, biến mất không để lại dấu vết, trái tim lại đau nhói.

          Trên bàn, Mai Lạc mua một cái bánh ga tô nhỏ, thắp nến, cô nhắm mắt lại, không biết đang nghĩ gì.

          Mẹ chồng mở miệng mấy lần, cuối cùng cũng đủ dũng khí nói:

          - Mai Lạc, thời gian này câu nói khó nghe nào con cũng chửi rồi, chắc cũng bớt giận rồi, mẹ biết là vì mẹ vô tâm sơ ý, là lỗi của mẹ, bây giờ đã thế rồi chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác, nhưng cuộc sống của chúng ta thì vẫn phải sống, đúng không?

          Mặt Mai Lạc không chút biểu cảm.

          Mẹ chồng hơi nghiêng đầu về trước, thận trọng nói:

          - Mẹ thấy, hay là các con nhân lúc còn trẻ, sinh thêm đứa nữa, có thêm đứa con nữa thì sẽ không còn nhớ Đóa Đóa như thế nữa, cũng không buồn nữa.

          - Im đi! Câm cái miệng thối của bà lại. Những câu độc ác như thế mà bà cũng nói ra được sao? - Mai Lạc đứng bật dậy, ngoác miệng chửi.

          Bà lão rụt rè im lặng, Tùng Phi tỏ ra bất nhẫn, quát lớn:

          - Mai Lạc!

          - Quát cái gì? Anh cũng câm miệng cho tôi, không ai có thể thay thế được con gái tôi, tôi nói cho bà biết, Đóa Đóa của tôi chắc chắn sẽ tìm thấy, chắc chắn! - Nói xong cô đi về phòng, hai mẹ con đưa mắt nhìn nhau, ngồi trước bàn ăn, thở dài một tiếng.

  Giả Hiếu

Còn tiếp...

(Trích tiểu thuyết Sống chung với mẹ chồng của tác giả Giả Hiếu, do NXB Văn học ấn hành)

Đọc: Tiểu thuyết cùng chủ đề Hôn nhân Gia đình
* Khi lấy chàng
* Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu
* Sống chung với mẹ chồng

 

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
 
 
 
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Ba gương mặt, ba nụ cười thanh thản
Ba mẹ con giờ đã ở cuối trời
Họ trong sáng như bao người vô tội
Trước bọn độc tài đưa tội ác lên ngôi
Nơi phòng trọ chật hẹp giữa lòng thủ đô, bạn bè hồn nhiên với từng nụ cười bên màn hình vi tính; chỉ mình con bồn chồn, ngóng theo từng bản tin thời tiết, từng trang báo giấy về bão ở miền Trung...
Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật!