Thứ năm, 4/10/2012 | 11:05 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ | Print
Thứ năm, 4/10/2012 | 11:05 GMT+7

Sống chung với mẹ chồng (33)

Buổi chiều, một mình cô đi dạo phố, cũng chẳng thấy có bộ quần áo nào vừa ý, thế là lại chán nản về nhà. Hứa Bân vẫn chưa về, căn nhà vào cuối thu càng thêm lạnh lẽo.

Vừa vào đến cơ quan đã thấy Tiểu Lộc mặc cái áo khoác màu khói xám, màu sắc sang trọng và đường cắt may khéo léo này khiến Tiểu Lộc trở nên thật nổi bật, Hy Lôi khen:

          - Ôi chà, mỹ nhân nào đây! Áo khoác lông cừu cơ à!

          Tiểu Lộc tự hào cười:

          - Đẹp không?

          - Đẹp, lại còn dám không đẹp à? Nhưng tiền thì chắc chắn không đẹp đâu, anh ta mua hả!

          Mặt Tiểu Lộc thể hiện rõ niềm hạnh phúc, hạ thấp giọng nói:

          - Đúng thế, anh ấy tặng tớ, có khiếu thẩm mỹ lắm đúng không! Hơn 3000 tệ đấy, một tháng lương của bọn mình!

          Thực ra trong lòng Hy Lôi có thể hiểu cho Tiểu Lộc, đúng thế, chồng cô đã bao giờ bỏ ra đến nghìn tệ như thế đâu. Có người đàn bà nào mà không thích cảm giác được yêu thương, chiều chuộng. Cô lại triết lý:

          - Tình yêu khiến đàn ông khảng khái rút ví, người đàn ông chịu tiêu tiền vì cậu chưa chắc đã yêu cậu, nhưng người đàn ông không chịu tiêu tiền vì cậu thì chắc chắn là không yêu cậu, xem ra người đàn ông này cũng có cảm tình thật với cậu. Nhưng tớ khuyên cậu, thật lòng, nếu không định ly hôn thì hãy giữ cho mình một con đường lùi, đừng lún vào sâu quá, còn nữa, đừng để lộ ra dấu vết gì, phải giấu thật kỹ, như thế mới là cao thủ!

          Tiểu Lộc vỗ vai Hy Lôi:

          - Giấu thật kỹ mới là cao thủ, có lý lắm!

          Hy Lôi lại khen:

          - Nhưng mà cái áo này đúng là đẹp thật, anh ta đúng là có khiếu thẩm mĩ, mua ở đâu đấy? Tớ cũng muốn mua một cái.

          Tiểu Lộc chu miệng lên thật dễ thương:

          - Không được, không cho cậu biết, cậu không được mua, cậu cao như thế, mặc vào đụng hàng với tớ thì chắc chắn là trông cậu sẽ đẹp hơn, làm lộ rõ khuyết điểm của tớ, không được mua.

          - Được rồi, được rồi, không mua nữa. Nhưng mà trời ngày càng lạnh rồi, thực sự phải mua thêm vài cái áo mặc mùa đông nữa. Tan làm có thời gian không, cùng tớ đi shopping?

          - Không được, bọn tớ hẹn hò rồi.

          - Tiểu Tô nhà cậu không quan tâm gì sao?

          - Anh ấy hả, ở một lớp vẽ dạy cho mấy đứa trẻ, làm gì có thời gian quan tâm tới tớ.

          - Thế thì thôi vậy. - Nhớ lại Mai Lạc ở nhà một mình, chắc chắn là có thời gian, thế là cô gọi điện thoại cho Mai Lạc. - Có nhà không, chiều nay đi shopping?

          Bên kia vang lên giọng nói lười biếng của Mai Lạc:

          - Chị hai ơi, cậu có nhầm không vậy, giờ tớ như thế này còn đi shopping được với cậu sao. Bụng to sắp không đi nổi rồi đây.

          Hy Lôi lúc này mới nhớ ra Mai Lạc đã 8 tháng rồi, chắc là đi lại cũng không thuận tiện:

          - Xin lỗi, tớ quên mất.

          Mai Lạc lại bắt đầu càm ràm với Hy Lôi qua điện thoại:

          - Cậu biết không, trước 25 tuổi mà không sinh nở quả là một chuyện may mắn, do đó đừng có sinh con sớm. Còn nữa, bà phù thủy đó lại sắp lên rồi. Tớ thực sự muốn đâm đầu vào tường chết quách cho xong.

          Đúng lúc đó thì phó chủ biên đi tới, Hy Lôi vội vàng cúp điện thoại:

          - Không nói nữa, tớ làm việc đây.

          Thấy Hy Lôi gọi điện thoại trong giờ làm việc, phó chủ biên không nhịn được nói vài câu:

          - Còn trẻ, làm việc không cần bán mạng, nhưng cũng phải bán sức. Bố mẹ rồi sẽ già, chồng cũng sẽ phản bội cô, bạn bè bán đứng cô, chỉ có công việc là mãi mãi không phản bội cô, vào lúc cô không ngờ tới nhất, nó sẽ đền đáp lại cô.

          Cho dù là đang phê bình Hy Lôi nhưng lãnh đạo không hổ danh là lãnh đạo, nói một câu khiến Hy Lôi tâm phục khẩu phục, khen ngợi:

          - Tinh túy, đúng là tinh túy.

          Phó chủ biên ra ngoài, lúc này Tiểu Lộc mới nhớ ra:

          - Câu này của ông ấy thâm thúy quá, nghe nói ông ấy sắp được điều đi từ lâu, liệu có phải ông ấy đang ám chỉ gì cậu không?

          - Tai cậu có vấn đề à, rõ ràng là ông ấy đang phê bình tớ, sao lại nghe thành đang ám chỉ cái gì cho tớ? - Nhưng miệng thì nói vậy, thực ra trong lòng Hy Lôi cũng đang âm thầm cảm thấy vị phó chủ biên sắp được điều đi này hình như đúng là còn ý gì đó khác.

          Buổi chiều, một mình cô đi dạo phố, cũng chẳng thấy có bộ quần áo nào vừa ý, thế là lại chán nản về nhà. Hứa Bân vẫn chưa về, căn nhà vào cuối thu càng thêm lạnh lẽo. Gần đây bố anh đi công tác nên buổi chiều anh thường về nhà với mẹ, buổi tối phải rất muộn mới về nhà.

          Buổi hoàng hôn, những giọt mưa thu tí tách rơi. Những chiếc lá bên ngoài run rẩy trong những giọt nước mưa lạnh lẽo, cơn gió lạnh không biết từ đâu luồn vào. Hy Lôi lên giường từ sớm, bật đệm sưởi và lò sưởi lên mới thấy ấm áp hơn một chút. Hơn 9 giờ, Hứa Bân gọi điện thoại về, nói là anh đang ở nhà, lát nữa sẽ về.

          Hy Lôi xem mấy cuốn truyện tranh “Vừa cô đơn vừa tươi đẹp” mới xuất bản gần đây, đọc những câu chữ và những bức tranh có vẻ thương cảm, trong lòng cô lại có cảm giác bi ai. Gọi điện thoại cho mẹ cô, hình như mẹ đã đi ngủ rồi, giọng nói có vẻ ngái ngủ:

          - Hy Lôi à, muộn thế rồi còn gọi điện tới, con chưa ngủ sao?

          - Mẹ, mẹ đi ngủ rồi à?

          - Đúng thế, hôm nay lạnh quá nên đi ngủ sớm. Có việc gì không con?

          - Không ạ. Chỉ muốn gọi điện thoại cho mẹ thôi mà!

          - Không có việc gì thì ngủ sớm đi, buổi tối nhớ đắp ấm vào nhé!

          Cúp điện thoại, nỗi bi thương trong lòng lại càng sâu sắc. Ban ngày phó chủ biên nói đúng, bố mẹ sẽ già đi, rồi có một ngày họ không còn là những gốc cây đại thụ bảo vệ cho bạn nữa.

          Đọc sách thêm một lúc nữa đã là hơn 11 giờ. Hứa Bân vẫn chưa về. Cơn mưa bên ngoài mỗi lúc một nặng hạt, bóng cành cây hắt vào cửa sổ như một con quái thú. Bỗng dưng điện thoại đổ chuông, là Hứa Bân.

          Nhấc điện thoại, một lúc lâu Hứa Bân vẫn không nói gì, ấp úng:

          - Hy Lôi, đừng giận nhé…

          - Làm sao?

          Hứa Bân nói khẽ:

          - Mưa to quá, buổi tối mẹ ở nhà một mình sợ, anh ở nhà với mẹ, hôm nay không về nữa, em ngủ sớm đi, đừng chờ anh.

          Lời nói của Hứa Bân khiến tâm trạng rầu rĩ suốt cả buối tối hôm nay của Hy Lôi bộc phát, cô hét vào điện thoại:

          - Ai chờ anh! Đừng bao giờ quay về nữa!

          Cúp điện thoại, nước mắt cô lại lăn ra. Mưa rồi, chẳng nhẽ bà mẹ chồng đó mà cũng biết sợ sao? Những hạt nước mưa ngoài cửa sổ cứ tí tách cả đêm. Cảm giác cô độc và sợ hãi vây kín lấy cô, suốt cả đêm dài, cô đối thoại với chúng.

          “Cô độc” và “Sợ hãi” đeo một chiếc mặt nạ độc ác, bật cười ghê rợn:

          - Cô vừa nghĩ tới chúng tôi là chúng tôi tới ngay. Anh ta không có ở đây thì chúng tôi sẽ ở với cô.

          - Không, ta không cần. Các ngươi biến đi.

          “Sợ hãi” nói:

          - Tôi và “Cô độc” là anh em sinh đôi, nơi nào có nó thì sẽ có tôi, nó không đi thì tôi cũng không thể đi được.

          - Đi đi, đi đi, các ngươi đi hết đi, ta không cần! - Hy Lôi hét lên, xung quanh không một bóng người, căn phòng lại vang lên tiếng vọng của chính cô, đêm cô đơn tới đáng sợ. “Cô độc” và “Sợ hãi” lại biến thành một hình ảnh đen đúa, đè xuống người Hy Lôi. Cô hoảng sợ nhắm mắt lại. Sáng sớm tỉnh dậy, căn phòng bị người ta xới tung lên. Vào cái đêm Hứa Bân không có nhà, vào một đêm trời đổ mưa bão, trong căn nhà không có cửa chống trộm này đã bị kẻ trộm viếng thăm.

          Hy Lôi nhìn quanh căn phòng bừa bộn, ngã ngồi xuống ghế salon, gần như ngất đi.

Giả Hiếu

Còn tiếp...

(Trích tiểu thuyết Sống chung với mẹ chồng của tác giả Giả Hiếu, do NXB Văn học ấn hành)

 
 
 
 
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Chếnh choáng
Thu đi
Ta ở lại
Khói sạm hơi thở
Ngẩn ngơ chiếc lá rơi
Cuốn du ký "Châu Âu 30 ngày đêm" kể lại hành trình lang thang ngẫu hứng của Michael Jo và người bạn đồng hành qua 7 nước ở trời Âu.