Thứ ba, 21/7/2009 | 10:30 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ | Print
Thứ ba, 21/7/2009 | 10:30 GMT+7

Cái tên

Chỉ còn hai tuần nữa là đẻ rồi. Mà mãi chàng chẳng dám bảo bố mẹ chàng là bọn mình sẽ đặt tên cháu. Phức tạp thật, ông bà có đẻ đâu mà cứ muốn giành lấy quyền đặt tên thế nhể.

Nguyễn Thị Thu Hiền - 

(Khi lấy chàng, phần 16)

Mình ghét cái tên của mình lắm. Ngày xưa còn bé, mẹ vẫn thường cắt tóc con trai cho mình để đỡ phải mua thun buộc tóc, đỡ phải cắt tóc nhiều lần và đỡ nóng nữa. Mắt to miệng rộng, lại toàn mặc thừa lại đồ của các chú các bác, buổi trưa đi thả diều, mặt đỏ tía tai, nếu có ai hỏi:

- Cháu tên là gì?

- Dạ, cháu tên là Thu Hiền ạ. Ông nội cháu bảo đặt tên thế có nghĩa là mùa thu dịu hiền ạ.

Thế là tất cả mọi người đều ôm bụng cười lăn lóc. Cười vỡ cả bụng. Những tiếng cười chạy dọc theo cả thời phổ thông. Đến giờ, ai hỏi mình tên là gì, mình biết trước nếu nói ra thể nào họ cũng cười.

Có bầu, nghĩa là mình sẽ là mẹ, người sẽ cho sinh linh bé nhỏ kia một sự sống, một vòng tay yêu thương và một cái tên thật oách. Ít nhất là không làm khổ những người xung quanh. Làm cho họ mỗi khi hỏi tới là phải cười bò lăn bò càng. Nhỡ đâu sau này lớn, em bé sẽ giận mình thì sao.

Thế là nghĩ. Nghĩ từ lúc bụng nhỏ đến lúc bụng to vẫn nghĩ. Chẳng thể tìm ra một cái tên hay. Lên mạng bới móc, ngồi toét cả mắt vẫn chưa thôi kiếm tìm. Bế tắc, tên hay thì đụng bề trên bề dưới. Tên xấu thì không thể được rồi. Nửa đêm thức giấc, lại bật giậy ngồi nghĩ, mình quay sang chàng hỏi ý kiến, chàng thều thào trong cơn mơ: “Tùy… em.” làm mình điên tiết. Đấm chàng mấy cái rồi lại bực dọc nằm suy nghĩ. Cơn buồn ngủ ôm lấy mình nhẹ nhàng nhẹ nhàng.

Buổi chiều…

Đi làm về mệt mỏi, mình tháo bỏ đôi giầy rồi lao vào tủ lạnh kiếm tìm chai nước mát. Bỗng, ối trời ơi!

Một ông tiên từ trong hộp sữa đặc có đường bước ra. Ông ấy là ông Thọ chứ nhể? Ông tiên vác theo một cái bao tải to lắm, như cướp nghề của ông già Noel ấy. Ông nói:

- Ta sẽ đặt tên cho con gái nhà ngươi.

- Thế ạ? Cháu cảm ơn ông.

- Tên con nhà ngươi sẽ là như thế này nhé….

Nói rồi ông lôi trong cái bao tải ra một cái tên. Ai chà, không được rồi, tên đó đụng vào tên họ hàng. Ông tiên lại lục lọi tìm trong bao tải cái tên khác. Không được, tên đó vẫn trùng. Ông tiên cúi xuống bới tìm cẩn thận, đưa cho mình cái tên nữa. Không được, tên gì mà xấu òm. Cứ thế… cứ thế…

Lục lọi kiếm tìm…

Không được, trùng rồi…

Bới bới kiếm tìm…

Không được, xấu ơi là xấu…

Lục lọi…

Không…

Lục lọi…

Không ….

Giờ thì cái bao tải đã trống toác, bao nhiêu tên mình không ưng đều bị vứt đi. Ông tiên mệt mỏi chán nản như muốn thua cuộc. Cái chuyện tìm tên có vẻ làm hai ông cháu mất cả buổi chiều sang đến cả buổi tối. Nản chí, ông tiên ngửng mặt lên trời, giơ hai tay lên đầu thét lên uất ức. Nhưng tiếng thét mới được một nửa thì đã thấy ông tươi như hoa quay lại nhìn mình đầy phấn khởi:

- Ta nghĩ ra tên cho con gái ngươi rồi

- Là gì ạ?

- Là Nguyệt Đan. Có nghĩa là viên linh đan quý ở trên mặt trăng. Hằng Nga có cái chầy giã thuốc đấy, xem phim Tây Du Ký chưa, nhưng chưa bao giờ Hằng Nga làm được linh đan đâu, thành ra quý lắm đấy nhá.

….

Bật dậy, trời còn nhá nhem 4h sáng, mình vội vàng ghi lại tên Nguyệt Đan vào tờ giấy, cất cẩn thận vào ngăn kéo và ngủ tiếp. Giấc mơ lạ kỳ.

Lúc ấy, mình bầu được bảy tháng.

Chỉ còn hai tuần nữa là đẻ rồi. Mà mãi chàng chẳng dám bảo bố mẹ chàng là bọn mình sẽ đặt tên cháu. Phức tạp thật, ông bà có đẻ đâu mà cứ muốn giành lấy quyền đặt tên thế nhể.

Nhiều nhà bị ông bà đặt cái tên hay quá làm bố mẹ cháu cứ ấm ức mãi. Còn mình, mình đã thề với cái hộp sữa ông Thọ trong tủ lạnh rồi, sống chết gì mình cũng tranh đấu để được đặt tên trong giấc mơ lạ kỳ kia cho con. Chàng bảo mình:

- Kệ ông bà, ông bà muốn đặt tên gì mà chả là tên.

- Không.

- Ông bà chẳng lẽ không được đặt tên cháu à?

- Anh đừng có vớ vẩn. Thế em là cái gì mà không được đặt tên? Ở đây ai vất vả nhất? Ai đau đớn nhất? Ai đẻ ra nó?

- Thế thì em đi mà bảo, anh chẳng bảo đâu?

- Anh không phải là bố nó à? Sao anh lại nhu nhược thế không biết. Bố mẹ đẻ ra anh mà anh còn sợ rúm ró thế kia thì anh làm được cái gì cơ chứ. Chưa biết chừng mới nói được ba từ thì đã ngã vật ra ấy chứ. Sợ quá đứng tim mà chết!

Chàng lẩn đi chỗ khác. Những lời kích tướng theo binh pháp Tôn Tử của mình hình như không có nghĩa lý gì. Tôn Tử nói: “Tiểu nhân và đàn bà là hai thứ khó trị nhất”. Nhưng bây giờ , chắc Tôn Tử có sống lại cũng phải công nhận rằng: “Thiếu, mới có hai dạng người đó là thiếu, phải kể cả chàng nữa mới đủ. Dạng người khác thường”. Thôi thì cuộc chiến đấu vì cái tên mình phải đơn phương độc mã vậy. Cuộc chiến bắt đầu:

- Mẹ ơi, hôm qua anh Hậu nằm mơ thấy có thần hiện lên bảo đặt tên em bé là Nguyệt Đan đấy mẹ ạ.

- Cái gì?

- Vâng, sáng nay anh Hậu kể với con thế. Nếu đặt tên theo mộng thì sau này cháu lớn lên học hành và làm ăn đều có người phò tá cả.

- Này, im đi nhé. Mày đừng có nói mà ông bố trong phòng nghe tiếng lại ghét đấy. Đặt tên cái gì mà đặt tên.

Xong!

Mình dùng kế Ve sầu lột xác mà cũng không nổi. Mọi tội lỗi đổ hết lên đầu chàng mà bố mẹ cũng không cân lên xem trọng lượng nó là bao nhiêu. Cũng phải, chàng có là ai ở nhà này đâu. Mẹ siêu thật, chỉ một câu nói nhỏ mà cũng làm mình tụt lủn không dám nói gì nữa.

Từ đó, mình quyết tìm cơ hội khác. Mình dùng kế Mưa dầm thấm lâu. Những ngày sắp đẻ, ai hỏi han cũng kèm câu: “Thế đặt tên bé là gì?”. Và tất nhiên, mình nhanh nhảu trả lời cái tên như mình mong muốn. Mẹ chỉ cười cười, mẹ bảo họ: “Thì nói thế thôi chứ đã tìm được cái tên nào đâu”.

Ôi, sao cái cuộc chiến này lại gian truân thế này.

Kệ, đã thế bao giờ đi đẻ về, có giấy chứng sinh rồi mình sẽ bắt chàng đi làm giấy khai sinh luôn. Làm xong mình sẽ giấu đi. Chẳng thể làm gì được mình. Đã thế thì cùn tí. Mình cùn, bố mẹ sắc, xem ai mẻ sớm hơn!

- Con làm như thế là không được, ông bà là bề trên, con có làm gì cũng phải xin phép đàng hoàng. Cái tên đó là tên đẹp, bố mẹ cũng thích lắm nhưng con và thằng Hậu vẫn phải xin phép ông bà bên ấy cho đặt tên mới được. Chứ cứ làm theo ý mình, về sau ông bà ghét cả bố mẹ lẫn cháu. Đâm ra con bé thiệt thòi. Khổ thân nó.

Những giận dỗi vác về nhà đẻ để xả ra hình như bị những lời nhẹ nhàng của bố biến nó thành có tội. Mình thấy mình sốc nổi, thấy mình ồn ào mà chẳng nghĩ được là bao. Bố nói đúng, có lẽ những bon chen đời làm bố nghĩ cho con gái khi đi lấy chồng nhiều hơn. Mình thấy mình có lỗi với bố mẹ chồng biết nhường nào nếu như chống đối kiểu này. Bố đẻ mình đã ốm hai năm nay rồi, giọng bố khản đặc nhưng những lời của bố làm mình thương bố quá. Bố ơi, nếu không có bố, làm sao con nghĩ được ra biết bao nhiêu điều. Bố ơi, con biết con phải làm gì để bố mẹ an lòng rồi.

- Anh, thế rút cục anh có đủ can đảm để nói với bố mẹ anh về cái chuyện đặt tên cho con không? Em sẽ đi theo anh, đứng đằng sau anh để anh có thêm nghị lực. Nếu anh không đủ can đảm đứng trước bố mẹ mình để lo về tương lai con mình thì anh ở lại phòng này. Em cũng chẳng cần anh đứng sau em làm gì, em sẽ nói với bố mẹ dù chỉ có một mình. Chỉ sợ lúc ấy, bố mẹ anh sẽ đuổi em đi thôi. Lúc ấy anh tay trắng đấy: không vợ, không con. Và em thề, em sẽ không ở lại căn nhà này nữa đâu. Chẳng có gì níu kéo em cả. Em chán lắm rồi. Em cứ ngỡ đã kiếm tìm được một bến bờ vững chắc, nhưng cuối cùng chỉ làm một cái ô làm bằng lá cọ che mưa. Gió bấc thổi, ô bay, em chỉ còn lại một mình. Tốt nhất để an toàn cho mình, cho con, em sẽ về nhà em.

Chàng lặng im… chơi điện tử trong góc giường. Mặc cho mình muốn độc diễn thế nào thì độc diễn. Cái mặt chàng nhăn như bị, làu bàu. Mình không nói nữa, người khôn nói ít hiểu nhiều, mình mở tủ thu xếp đồ đạc. Đều đều, đều đều. Không nhanh, cũng không chậm.

5 phút…

Mình vẫn cặm cụi thu xếp đồ đạc, đều đều, đều đều…

10 phút 15 giây…

Mình gạt nước mắt gấp lại những thứ của con mà mình đã chuẩn bị để đón chào nó…

16 phút rưỡi…

Chàng vứt điện thoại vào góc tường kêu đến bốp, làu bàu chửi đổng mấy câu rồi vùng vằng đứng dậy bước phừng phừng xuống phòng bố mẹ. Trước khi đi, tiếng thở dài của chàng vẫn còn hắt lại, đập vào cánh cửa phòng và bắn về phía mình. Tiếng thở dài nặng thế mà lại như một cơn gió, làm mình… khoái chí. Chẳng biết lúc này đàn ông họ nghĩ gì nhỉ? Có cần thiết đi gặp bố mẹ đẻ ra mình mà phải dũng cảm thế không?

- Đấy, em hài lòng rồi nhé, (chàng vẫn vùng vằng), bố mẹ bảo muốn làm trò gì thì làm.

- Bố mẹ đồng ý đặt tên là Nguyệt Đan rồi à?

- Ừ, em muốn đặt tên gì thì đặt, được chưa? Còn bây giờ thì để anh yên.

- Không, còn một việc nữa anh phải làm.

- Lại cái gì nữa đây?

Chàng rít lên khó chịu khi nghe tiếng “không” đanh thép của mình. Mặt chàng nhăn nhúm lại như cái bánh bao lúc nặn bột bị lỗi ấy. Mình vẫn tỉnh bơ thế, đứng dậy, ra đúng chỗ chàng đang ngồi chơi điện tử, ngồi xuống, với tay lấy điều khiển, bật ti vi xem chăm chú và nói:

- Cất hộ em đống quần áo kia vào tủ. Anh nói rồi thì em không đi nữa. Ban nãy em dỗi, giờ… em hết dỗi rồi. Cất đi nhanh lên, 10 phút nữa có phim chính bây giờ đây này.

Cái bánh bao nhăn nhúm nở dần dần như được hấp chín vậy. Chàng đỡ lo và mừng rỡ hơn hẳn. Căng thẳng của chàng sao lại dễ hóa giải thế nhỉ. Chàng nhún nhẩy như con chim sâu đi cất đồ cho mình. Còn mình, thầm nghĩ: “Phù! May quá! Lão ấy mà ngồi lâu tí nữa thì mình hết cả quần áo để gập. Tí nữa thì bị về nhà mẹ thật. May quá bài kích tướng này cuối cùng cũng ra trò”.

 (Trích Khi lấy chàng - Nhật ký của cô dâu trẻ, sách do Sahara phát hành)

Còn tiếp...

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
 
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Con cần cha để mùa không đơn lạnh/ Cánh chim bằng muôn phương sải đôi cánh/ Chỉ bình yên dưới bóng mát của người. 
Mọi ưu phiền xưa cũ đã qua đi nhưng phiền phức mới cũng có thể đang đến, điều không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người chính là những ưu phiền. Nhưng sau khi cãi cọ xong, người một nhà vẫn là người một nhà.