Thứ hai, 29/10/2012 | 11:43 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ | Print
Thứ hai, 29/10/2012 | 11:43 GMT+7

Cái bẫy ngọt ngào

Tôi không thích Tuấn. Hoàn toàn không phải vì cái lý do vớ vẩn tỉ như anh ta đã đoạt mất người bạn thân nhất mà là có nguyên nhân hợp lý hẳn hoi.

    - Giúp tao đi!
    - Không!
    - Lần này nữa thôi!
    - Không là không!
    - Mày muốn ăn gì tao cũng sẽ đáp ứng!
   -  Xin mày! Mấy tháng nay mày sắp nuôi tao thành heo rồi! Tao tăng gần 5 kí lô rùi đó! Giờ, tao trịnh trọng tuyên bố tao đang trong thời kỳ giảm cân. Tao muốn giảm cân!

   Không có hồi đáp. Tôi rời mắt khỏi bài luận văn làm dở, ngẩng lên. Trang cúi đầu, cắn chặt môi, hai khoé mắt đỏ hồng. Tôi thở dài:

    - Xin mày! Đừng có bày ra bộ dáng ăn vạ này, được không? Là mày thích người ta chứ không phải tao, có gan viết thư tình thì phải có gan tự mình đi đưa chứ!
   - Mày biết tao nhát mà - Thanh âm lí nhí như tiếng muỗi kêu vang lên - Mày là bạn thân nhất của tao mà Phương! Với lại tao cũng ngại lắm…

    Tôi dập trán xuống bàn rồi ngẩng phắt lên, dùng hai tay kéo má mấy cái.

    - Vậy chắc da mặt tao dày? Mày có biết mỗi lần đưa lá thư sặc mùi nước hoa của mày cho lão Tuấn là tao đều xấu hổ đến mức muốn độn thổ không?
   - Tao biết - Trang lí nhí - Tao đã trả công…
    - Đừng nhắc nữa - Tôi gầm lên - Gần 5 kí lô đấy. Tao phải giảm cân, giảm cân… Nghe rõ chưa?

     Trang giật thót, nhìn tôi vẻ tội nghiệp, nước mắt bắt đầu ứa ra. Tôi cộp trán thêm cái nữa, đầu hàng:

    - Rốt cục thì lần này mày hạ quyết tâm rồi chứ?
    - Ừ - Gương mặt như bánh đa nhúng nước thoắt cái tươi tỉnh hẳn lên. Trang cười hì hì dúi vào tay tôi cái phong bì màu hồng phấn thoang thoảng mùi hoa hồng - Tao biết mày thương tao nhất mà!

     Tôi lườm nó một cái cháy mắt:

    - Thương cái đầu mày á! Chưa gặp ai dài dòng như mày… Đến cái thư thứ… mấy chục mới quyết chí. Vậy hàng dài “chiến sĩ” đằng trước để làm gì? Đúng là phí phạm tài nguyên!
   -  Đành chịu thôi. Mày phải cho tao thời gian gom góp dũng khí chứ. Nhưng - Trang vội vã giơ tay lên trời - tao thề với mày là chỉ phiền mày nốt lần này thôi. Tao hẹn người ta rồi.
    - Hẹn rồi? - Tôi chớp mắt, tò mò - Cụ thể?

      Trang ngượng ngùng

  - 2h chiều ngày chủ nhật. Trước đài phun nước của trường.

   Đập cả hai tay xuống mặt bàn, tôi nói đầy hứng khởi:

    - Có thế chứ! Vậy mới đúng là bạn của Nam Phương này. Mày cứ yên tâm, lát nữa tao sẽ tìm cơ hội đưa tận tay cho gã ấy. À, tao thấy hơi đói, tụi mình đi ăn chân gà đi. Mày trả tiền đấy nhá!
    !!!

     Tôi và Trang thân nhau từ năm thứ nhất đại học. Kể cũng lạ, tôi học hoá, Trang học văn, một đứa ào ào xốc nổi, một đứa trầm tĩnh nhu mì, ngoại trừ việc cùng ở phòng ký túc thì không có điểm nào chung nữa vậy mà thân nhau còn hơn chị em ruột thịt. Và cái sự thân thiết ấy càng được bộc lộ rõ hơn khi Trang… bắt đầu yêu. Đối tượng là Tuấn - đàn anh năm cuối thuộc khoa Toán của trường. Biết nói thế nào nhỉ, Tuấn là điển hình của mẫu “bạch mã hoàng tử” mà các cô gái thường hay mơ mộng: đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu, rất gallant, rất cool, là hội trưởng hội sinh viên của trường, chưa kể là sinh viên khoa toán nhưng hai năm liên tiếp đều xuất bản tiểu thuyết trinh thám được đông đảo độc giả hâm mộ nhiệt liệt…blablabla… Tóm lại Trang vừa nghe danh đã “đổ”, đến lúc gặp mặt thì hoàn toàn “chết đứ đừ đừ”, “chết” không cần nghi ngờ. Chỉ khổ cho tôi - con bạn chí cốt của cô nàng, hai tai đã muốn ù đặc trước những lời “sến ràn rụa” liên tu bất tận không kể ngày đêm về “anh Tuấn” của Trang. Thảm hoạ còn khủng khiếp hơn khi Trang quyết định không để tình yêu của mình phải âm thầm trổ lá vươn cành trong bóng tối nữa mà sẽ được “quang minh chính đại” “phơi” dưới ánh nắng mặt trời.

        Nhưng nếu muốn “phơi” thì mình cô nàng “phơi” được rồi (dù gì đó cũng là tình yêu của cô nàng), hà cớ gì phải lôi tôi vào?

       Có lẽ vì Trang nhát hơn tôi, vì chúng tôi là bạn tốt, vì… ví cô nàng dày mà tôi lại là kẻ có tâm hồn ăn uống và vì ti tỉ lí do khác nữa, tóm lại, mỗi tuần Trang sẽ dốc hết tâm tình cũng như nước mắt vào một tờ giấy hồng hồng xinh xinh rồi nhờ tôi chuyển cho “hoàng tử” của trường. Tôi còn nhớ lần đầu tiên thực hiện “sứ mệnh thiêng liêng” ấy, dù đã chọn lúc xung quanh vắng vẻ không một bóng người, da mặt tôi vẫn đỏ bừng lên một cách phản chủ dưới cái nhìn sáng rực của Tuấn, mãi mới lắp bắp:

    - Đây… đây là thư…cho anh… Nh…nhưng đừng có hiểu lầm… này… này… không phải của tôi… Tôi… chỉ… chỉ là được nhờ… đưa hộ thôi…

      Tuấn nhìn tôi, khoé miệng hơi động đậy rồi “à” một tiếng đầy hiểu biết. Tôi gật đầu lia lịa, sau rốt ném lại một câu “nhớ đọc đấy” rồi ba chân bốn cẳng vắt giò lên cổ mà chạy.

       Tôi không thích Tuấn. Hoàn toàn không phải vì cái lý do vớ vẩn tỉ như anh ta đã đoạt mất người bạn thân nhất mà là có nguyên nhân hợp lý hẳn hoi. Thứ nhất, dù đã cực lực che giấu nhưng việc tôi đưa thư tình (của Trang) cho anh ta vẫn lan ra như lửa bén cỏ khô, ngay lập tức nâng cấp tôi thành đại nhân vật của trường với danh hiệu “Lọ Lem si tình”, hại tôi có trăm cái miệng cũng không thể rửa sạnh thanh danh. Nguyên nhân thứ hai, chỉ mình tôi biết, là…chậc… Chuyện xảy ra vào giữa học kỳ 2 năm thứ nhất, lúc đó tôi vừa nhận công việc gia sư, do không thuộc đường nên khi đạp xe về đến cổng trường thì cũng đã khá muộn. Đường xá vắng vẻ không một bóng người, đèn treo dọc lối vào kí túc lại đang sửa. Vì sợ trễ giờ kí túc xá đóng cửa nên tôi có hơi hoảng. Đang hấp tấp phi vào trường thì bất thình lình từ hai bên đường có ba gã nhảy ra. Bọn chúng cũng chẳng phải trộm cướp gì, chỉ là mấy kẻ lưu manh tính “trêu hoa ghẹo nguyệt” chút đỉnh thôi. Tôi nắm chặt hai tay, mặt không biến sắc, cười tươi như hoa hướng dương. Sợ bọn chúng thì đã không phải là Nam Phương! Từ 5 tuổi tôi đã bắt đầu học karatedo, đến giờ đã “huy hoàng” mà giành đai đen tam đẳng. Mấy gã này chỉ là ruồi muỗi, sau mấy chiêu của tôi đảm bảo “răng rơi đầy đất”, “ra đi đứng thẳng, ra về lưng cong”. Ai ngờ đâu tôi mới nhúc nhích được mấy ngón tay thì từ đàng sau Tuấn vọt ra, che trước mặt, tính diễn kịch “anh hùng cứu mỹ nhân”. “Mánh hổ nan địch quần hồ”, ông bà ta nói chẳng sai, “một cây chẳng nên non”, sau màn võ mồm là võ chân tay, một không địch nổi ba, qua mấy phút anh ta đã bị đánh cho thâm tím mặt mày, tóc tai tơi tả. Ban đầu tôi chỉ tính đứng coi thôi nhưng thấy tình hình có vẻ gay go đành xắn tay áo xông vào. Mấy phút nữa trôi qua… ba gã lưu manh đã nằm ẹp dưới đất, luôn miệng hừ hừ. Tôi phủi hai tay, cúi xuống nhặt cặp kính đưa cho Tuấn, ôn tồn vỗ vai khuyên nhủ: “anh nên đi học karatedo đi” rồi ung dung trèo lên xe phóng vụt về kí túc (trễ giờ rồi!!!).

        Nói thực lúc đó tôi vẫn không biết cái kẻ “giữa đường thấy bất bình chẳng tha” đó là “hoàng tử” của trường. Trời tối, đèn tắt, chưa kể tôi chưa bao giờ gặp Tuấn (dù từ lúc chân ướt chân ráo vào trường đã sớm nghe đại danh của anh ta). Nhưng anh ta lại nhận ra tôi. Cho nên khi tôi đưa bức thư thứ hai của Trang cho Tuấn thì anh ta không mặn không nhạt buông một câu:

    - Tôi đã đăng kí một lớp karatedo như lời bạn khuyên rồi. Chỉ là không biết ngày tháng năm nào mới đạt đến trình độ của bạn!

     Nghe câu đó, trong đầu tôi tức khắc nổ “oành” một tiếng, mãi đến khi khói bụi tan đi mới lờ mờ hiểu ra:

   - Hoá ra… hoá ra là… anh!

    Tôi nhảy dựng lên, không hiểu sao có cảm giác chẳng lành, vì cái gì trên mặt Tuấn tôi lại thấy rành rành hiện rõ hàng chứ: “Tại cô hại tôi mất mặt!”. Tôi nuốt nước bọt đánh ực, quay lưng dông thẳng, miệng không ngừng lầm rầm cầu nguyện cho đoạn tình duyên mới hé mầm của Trang.

       Bạn thân yêu ơi, mày nhờ tao đưa giùm thư là sai lầm lớn nhất mà mày có thể phạm phải rồi! Ai mà ngờ được vị hoàng tử mà mày ngưỡng mộ lại là cái gã vì tao mà bị đánh bầm dập, đã thế còn bị tao chế giễu, khuyên nhủ hắn đi học karatedo cho đỡ… yếu ớt!

       Tôi không có can đảm nói cho Trang sự thật đó, sợ tình bạn vài năm vun trồng trước sức công phá… của tình “iu” sẽ tan biến theo mây. Tôi vẫn đều đặn giúp Trang chuyển thư cho Tuấn. Cũng may sau lần đó anh ta không nhắc nhỏm gì tới sự việc kia nữa. Chỉ lạnh lùng nhận thư, lạnh lùng… im lặng. Có lẽ - tôi âm thầm hy vọng - anh ta đã quên béng những việc nên quên, hoặc, Tuấn là người ân oán phân minh, chuyện giữa tôi và anh ta chẳng ảnh hưởng gì tới chuyện tình cảm giữa anh ta và Trang cả.

       Sáng chủ nhật, khi tôi vẫn đang chìm đắm trong mộng đẹp thì bị Trang kéo cổ lôi dậy. Tôi cuộn chăn quanh người, chỉ để hở mỗi cái đầu bù xù tổ quạ, vừa che miệng ngáp vừa nhìn Trang quay cuồng với quần áo, mỹ phẩm.

    - Mày thấy bộ này hợp không? ... Còn bộ này… bộ này nữa…
    - Được… được… mày mặc bộ nào cũng đẹp hết! - Tôi hào phóng cho ý kiến, lòng tha thiết ước mong được nằm xuống tiếp tục giấc ngủ còn đang dang dở.

Thôi đi. Đừng có cho tao đi tàu bay giấy - Trang bĩu môi, tròng chiếc váy màu xanh nước biển vào người rồi bắt đầu công đoạn trang điểm - Đừng có mơ tưởng nướng thêm giây phút nào nữa. Gần 10 giờ rồi đấy! Dậy đánh răng rửa mặt thay quần áo qua canteen ăn cơm rồi theo tao tới chỗ hẹn!

      Lời nói của Trang có sức mạnh ngang ngửa cây gậy bóng chày hung hăng gõ mạnh vào đầu tôi. Tôi bật dậy, quýnh quáng đến nỗi chân nọ quấn vào chân kia, ngã lăn lông lốc xuống nền nhà.

    - Mày muốn gì? - Tôi nằm thẳng cẳng, ngẩng mặt lên nhìn Trang, hỏi bất lực.
    - Còn muốn gì được nữa? - Trang cười toe toét, đáp trả đầy ngây thơ - Mày đã giúp thì giúp cho trót. Đi theo cổ vũ tinh thần, đề phòng tao chưa tới nơi đã hồi hộp mà té xỉu giữa đường. Tao hứa, bao giờ tao gặp anh ấy thì mày có thể rút lui trong vinh quang và âm thầm. Yên tâm, tuyệt đối không để mày thiệt, một tuần cơm trưa miễn phí ở canteen! OK?

        Đúng 2h chiều. Trước đài phun nước của trường. Trời xanh. Mây trắng. Hoa nở. Chim hót. Gió thổi. Một cặp nam nữ đang đứng nhìn nhau trân trối. Nam đương nhiên là hotboy nổi tiếng toàn trường: Tuấn. Còn nữ, ai, không phải là cô sinh viên khoa văn xinh đẹp, người đã hẹn gặp hotboy kia, người đáng lẽ phải có mặt ở đây vào giây phút trọng đại này, mà-là-tôi: sinh viên khoa Hoá-Nam Phương. Tại sao lại có cảnh tượng vốn-dĩ-không-thể-xảy-ra này? Vậy xin hãy trở về thời điểm cách đây 30 phút! Tôi và Trang đang trên đường đến điểm hẹn thì đột ngột con dế “iu” màu hồng phấn của Trang ngân vang. Cô nàng nhận cuộc gọi. Cô nàng cười. Rồi… cô nàng khóc. Ngắt điện thoại, Trang lập tức quay sang túm lấy tay áo tôi lắc mạnh:

    - Phương ơi, anh cả tao bị tai nạn rồi!
    - Hả? - Tôi la lên - Vậy làm thế nào bây giờ?
    - Tao phải về nhà gấp. Mày tới cuộc hẹn với anh Tuấn giùm tao!

     Rồi bỏ mặc tôi đứng ngây ngốc tại chỗ, Trang ù té chạy. Tôi tỉnh lại, gào với theo:

    - Khoan! Khoan! Đừng bỏ tao ở lại! Tao biết phải làm gì với anh ta bây giờ?

    Trang không trả lời. Cô nàng chỉ cắm đầu chạy miết cho đến khi mất hút khỏi tầm mắt. Tôi nuốt cục nghẹn to tướng nơi cổ họng, lừ đừ đi tiếp, bụng bảo dạ nếu có thể ngất ngay lúc này thì tốt biết mấy.

     Nhưng tôi không ngất (thần kinh của tôi quá vững chãi để có thể làm ra cái loại việc… yếu đuối ấy). Tôi không biết khi nhìn thấy tôi trước đài phun nước Tuấn có cảm nghĩ gì bởi tôi còn quá bối rối để để ý tới anh ta.

    Tôi…
    Ừ - Tuấn gật đầu - Em thích đi đâu? Xem phim hay uống cà phê?
    Tôi… - Mắt tôi bắt đầu trợn lên
    - Tôi có ý kiến nhỏ. Cuộc hẹn thứ hai của chúng ta đừng bắt đầu ở địa điểm này - Tuấn cau mày - Quá không thích hợp!
    Tôi…- Mắt tôi đã gần như lồi ra. Chuyện quái gì thế này?

    Tuấn nhìn tôi tươi cười. Anh ta khoát tay, đi trước. Như bị thôi miên, tôi lẽo đẽo bám gót anh ta, một tay rút điện thoại bấm lia lịa.

    - Trang! - Bất chấp đầu dây bên kia vẫn còn sụt sịt, tôi hạ giọng, gần như rít lên - Tao hỏi mày một câu, trong mấy lá thư chết tiệt mà mày nhờ tao chuyển cho lão Tuấn… mày có từng ký tên hay nói qua bất cứ điều gì về mày không?

     Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi lặng lẽ đáp lời:

    - Không!
    - Thế mày viết cái quỷ gì trong đấy?
    …
    - Nói ngay!
    - À…ừm…không có gì đặc biệt…chỉ là mấy bài thơ hay mấy bài tình ca thôi!
    - Đồ điên!

    Tôi trực tiếp cúp điện thoại, không muốn phí lời với cô nàng nữa. Ngẩng đầu nhìn bóng dáng cao lớn phía trước, đầu tôi bỗng âm u một mảnh. Trời ơi, anh ta hiểu lầm tôi là tác giả của mấy bức thư tình sến nồng nặc kia rồi! Rõ ràng lúc đưa thư tôi đã nói rõ là bản thân chỉ đưa hộ thôi mà. Anh ta không nghe thấy hay sao? ... Lại còn… buổi hẹn thứ hai? Anh ta không thích tôi rồi chứ? Tôi vuốt mồ hôi, tự “hoảng” với suy luận “hoang đường” ấy. Nhưng…

       Tuấn đưa tôi đến hồ nước đạp vịt. Đạp vịt tình nhân? Khi tôi còn đang mải tiêu hoá mấy từ “trên giời” đó thì đã bị kéo tay, ấn vào trong con vịt. Tuấn giục:

    - Em đạp đi chứ! Một mình anh làm sao mà đạp được.

      Tôi ngơ ngẩn gật đầu, bắt đầu cử động. Thuyền từ từ bơi ra giữa hồ, nhập vào đoàn thuyền trước đó. Xung quanh toàn là các đôi tình nhân. Âm thầm thở dài một hơi, tôi khó nhọc nghĩ nên làm thế nào bây giờ? Nói cũng dở mà không nói cũng dở. Nhưng đây… là chàng trai mà cô bạn thân nhất của tôi yêu thích. Tôi bắt chéo tay cầu nguyện rồi quay sang người bên cạnh.

    - Em có chuyện muốn nói!
    - Ừ!

     Tuấn gật đầu, mắt vẫn nhìn thẳng. Thái độ bình tĩnh của anh ta lại khiến tôi lúng túng. Tôi ấp úng:

     - Anh nhớ không…ừm…lúc đầu…em…đã nói…mấy lá thư đó em chỉ đưa hộ thôi…
    - Anh hiểu - Tuấn ngắt lời tôi, cười cười - Con gái khi xấu hổ nói lung tung là chuyện thường. Anh không để ý.

    Tôi nghẹn họng, nhìn Tuấn trân trối. Anh ta… anh ta cho rằng vì ngượng ngùng nên tôi mới nói chệch đi là đưa hộ thư ư?

    - Em…
   - Haizzzz…dù sao mấy lá thư đó cũng không hợp với tính cách của em, lần sau đừng viết nữa. Anh cũng lười đọc thư lắm!
    - Em… - Tôi siết chặt nắm tay, cảm thấy mình ngu đi từng phút một.
   -  Đừng căng thẳng - Tuấn khẽ nắm lấy tay tôi, giúp tôi thả lỏng các khớp ngón tay trắng bệch - Em không cần phải lo lắng. Vì anh cũng rất thích em. Từ lần đầu gặp mặt!

      Lời thổ lộ của Tuấn khiến tôi đông cứng. Máu nóng dồn hết lên mặt. Nhưng trên đỉnh đầu mồ hôi lạnh lại chầm chậm bò xuống. Trang ơi! Trang ơi! Mày giết tao đi! Tao có lỗi với mày! Nhìn sóng nước mênh mang xung quanh tôi thật muốn đâm đầu xuống chết quách cho rồi!

       Tôi không nhớ mình đã trở về kí túc xá như thế nào! Càng không nhớ lúc chia tay Tuấn đã nói những gì! Đầu óc tôi quay mòng mòng như cái đĩa xước, không cách nào suy nghĩ ra hồn được. Thở dài một hơi, tôi trèo lên giường, cuộn thành một đống, quyết định đợi Trang về sẽ thú nhận hết mọi chuyện, tuỳ ý cô nàng chém giết…rồi sau đó…sau đó…cũng phải nói thật với Tuấn. Tự dúi đầu xuống gối vài cái, tôi ôm mặt, lòng bỗng thấy buồn vô hạn. Hơn 20 tuổi đầu, lần đầu tiên được con trai tỏ tình, nói không rung động là nói láo, chỉ có điều…có điều… đó cũng là chàng trai mà cô bạn thân nhất yêu mến!

       Sáng hôm sau Trang mới về phòng. Cô nàng nhìn tôi, bộ dáng hớn hở khoe anh trai không việc gì, trông không giống người hốt hốt hoảng hoảng hôm qua tẹo nào.

    - Mày làm sao mà mắt như gấu mèo thế kia, Phương?
    - Mất ngủ cả đêm – Tôi thều thào đáp lời.
    - Sao mà mất ngủ?

      Tôi lật mình, lồm cồm bò dậy, vẫy Trang.

    - Mày ngồi xuống đây. Tao có việc muốn nói.

      - Trang trèo lên giường, cất túi xách.

  -  Trông mày nghiêm trọng quá. Có việc gì à?

      Tôi lặng lẽ vuốt ngực, chậm chậm kể lại cho Trang chuyện xảy ra hôm qua.

    - Có nghĩa là Tuấn thích mày? – Trang chớp mắt, hỏi với vẻ ngây thơ.
    - Chắc thế - Tôi mệt mỏi đáp, cúi gằm mặt xuống - Xin lỗi!

      Trang không nói gì cả. Tôi chật vật ngẩng đầu, cố gắng đối diện với sự câm lặng nặng nề đó thì thấy cô nàng đang bặm môi, hai má phồng lên, mặt đỏ ửng, cặp mắt ướt rượt. Bắt gặp cái nhìn hoảng hốt từ tôi, Trang lập tức quay người, úp mặt vào gối, hai vai không ngừng run lên. Tôi chân trần nhảy xuống rồi cứ thế vọt thẳng lên giường Trang, ôm vai cô nàng mà khóc hu hu.

    - Là lỗi của tao! Mày đánh tao đi, mắng tao đi! Tao cũng đâu ngờ lại ra nông nỗi này! Ngày mai tao sẽ tìm Tuấn, nói rõ đầu cua tai nheo. Nếu biết chủ nhân đích thực của mấy lá thư kia là mày thì chắc hẳn…chắc hẳn… anh ta sẽ hiểu … người anh ta thích là mày…
    - Không! –Trang bật dậy, cắt ngang lời tôi. Mặt cô nàng vẫn đỏ gay nhưng khô ráo một cách đáng ngạc nhiên. Trang túm lấy tay tôi lắc lấy lắc để - Không cho nói! Không cho nói!
   - Hả? Cái gì? - Mắt tôi cũng hoa lên theo động tác của Trang, phản ứng có phần chậm chạp.
    - Không được nói gì hết – Trang nhìn tôi bằng cặp mắt sáng quắc, nói như đinh đóng cột
   - Tại sao? – Tôi nhìn Trang, miệng há hốc, không hiểu gì cả.

      Trang ho nhẹ, trèo xuống giường…rót nước uống rồi lại trèo lên ngồi đối diện tôi, vỗ ngực nói hùng hồn:

    - Mày điên hay sao mà định nói hết cho Tuấn nghe hả Phương? Làm vậy thì từ nay về sau tao còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa…chuyện mất mặt như vậy…
    - Nhưng…
   -  Đằng nào anh ta cũng chả thích tao…Chuyện bể ra…không yêu lại hoá thù bây giờ. Anh ta là đại nhân vật của trường…coi chừng từ nay về sau tao với mày khó sống đấy!
    - Nhưng…
    - Đã nhầm rồi thì cho nhầm luôn! Mày cứ giả vờ qua lại với anh ta một thời gian, rồi từ từ kiếm đại một cái cớ nào đó chia tay. Thế là vẹn cả đôi đường…
    - Tao…
    - Với lại –Trang cười hì hì- Tuấn là ‘bạch mã hoàng tứ” đấy! Cứ thứ đi, biết đâu lại vớ được “đức lang quân như ý”!
   - Khoan! – Tôi quát lên, cắt đứt tràng độc thoại đáng sợ kia - Mày có im đi để tao nói không? Mày nói linh tinh cái gì thế, tao nghe không hiểu!

     Trang bĩu môi.

    - “Lúa” thế là cùng! Tao nhớ rõ nãy giờ tao vẫn sử dụng tiếng Việt mà, đầy đủ cú pháp, rành mạch, dễ hiểu.
   - Mày…mày…mày…- Tôi run lên, giơ ngón tay chỉ vào Trang - Rốt cuộc là thần kinh có vấn đề chỗ nào hả?
   - Đề nghị không được sử dụng ngôn từ bất nhã! Tao đây là thiếu nữ đương xuân, khoẻ mạnh bình thường, không có nơi nào hỏng hóc cả!

     Tôi nuốt xuống, nuốt xuống, rồi lại nuốt xuống nhưng cục nghẹn ở cổ vẫn cứ không tài nào biến mất. Đưa tay lên tự vả một cái, xác định người trước mắt là con bạn thân bấy lâu chứ không phải ai khác, tôi khó nhọc thốt lên:

    - Mày có thật là Trang bạn tao không?

    - Gật đầu.

    - Mày có thật là người mấy tháng nay vẫn nhờ tao đưa thư tình cho lão Tuấn không?

     Lại gật đầu.

    - Mày có thật từng nói với tao là mày rất ngưỡng mộ, rất thích Tuấn không? Rằng Tuấn là mẫu bạn trai trong mơ của mày?

    Gật gật đầu.

    - Mày ốm đấy à?

     Lắc lắc đầu.

    - Mày khẳng định mày vẫn bình thường?

    Gật đầu thêm cái nữa.

    Tôi trợn trắng mắt, ngã vật ra, chính thức bất tỉnh nhân sự, lòng vẫn ôm chặt câu hỏi: “Rốt cuộc tình yêu của Trang làm bằng chất liệu gì mà lại dễ dàng tan tành thảm hại như thế?”

      Đã đâm lao thì phải theo lao. Hai tháng sau đó tôi, Nam Phương, chính thức hẹn hò với hot boy Tuấn của trường. Sau mỗi buổi hẹn trở về, Trang thường thò đầu từ giường trên xuống, hỏi một cách tha thiết:

    - Đã “đá” anh ta chưa?

     Tôi lườm cô nàng một cái, chui vào phòng tắm rửa mặt, không thèm đáp lại câu hỏi khiếm nhã kia. Thực ra theo kế hoạch ban đầu tôi chỉ giả vờ qua lại với Tuấn trong vòng một tháng thôi rồi sau đó sẽ lấy lý do hai người tính cách không hợp mà đòi chia tay. Nhưng… nhưng… nhưng… Một tháng rồi lại hai tháng trôi qua…hình như… hình như tôi càng lúc càng thích chàng trai kia thì phải? Thích cái cách anh nhìn tôi mỉm cười, thích lúc anh dịu dàng gọi tên tôi Nam Phương, thích bàn tay to ấm áp nắm chặt tay tôi khi đi dạo phố… và thích nhất lúc anh nghiêm trang bảo tôi rằng anh khâm phục những cô gái mạnh mẽ… như tôi. Anh là chàng trai đầu tiên nhìn tôi như nhìn một cô gái (từ xưa tới nay nữ tiếc tôi không phải là nam, còn nam coi tôi là… nam đội lốt nữ).

     Tôi rất buồn bực. Buồn bực tại sao Trang lại nhờ tôi chuyển thư giúp? Buồn bực Tuấn ngốc nghếch nhầm lẫn tôi là chủ nhân của những lá thư ngọt ngào kia! Buồn bực tôi lại đi cảm động trước những cử chỉ quan tâm của Tuấn. Tôi không nỡ rời xa Tuấn nhưng cũng không đành làm Trang thất vọng.

       Mấy ngày sau khi tôi đang trong tâm trạng buồn bực ấy mà thơ thẩn lê bước trên đường thì bất chợt gặp một chuyện hơi kỳ quặc. Ấy là anh cả của Trang và Tuấn đang khoác vai nhau đi trên đường, cười nói rất thân thiết. Tôi dụi mắt mấy lần liền, khẳng định bản thân không nhìn nhầm, bất giác lẽo đẽo bám theo phía sau họ. Linh tính báo cho tôi biết có gì đó không bình thường ở đây!

       Đợi đến lúc Tuấn chào tạm biệt anh cả, tôi mới cẩn thận vọt lên, chắn đường ông anh quý hoá của Trang.

    - Anh cả!
    - Úi - Anh cả giật mình, hơi lùi lại - Phương hả? Làm anh giật cả mình! Sao em lại ở đây?
    - Em đi mua sắm -Tôi cười giả lả - Còn anh?
    - Sao lại đi một mình? Cái Trang đâu? Tưởng hai đứa dính nhau chặt lắm cơ mà?
    - Nó có việc bận –Tôi giải thích- Anh cả, anh đi chơi với bạn hả? Em vừa nhìn thấy anh khoác vai một cậu bạn, đúng không?
    - Không phải bạn –Anh cả cười cười - Thằng em họ, con dì anh đấy. Anh với nó hẹn nhau đi xem laptop nhưng không may hôm nay cửa hàng quen lại đóng cửa mất!

     “Em họ!” - Tôi nghe trong đầu kêu “uỳnh” một tiếng to thật to. Ngước cặp mắt đờ đẫn lên nhìn anh cả, tôi lặp lại, muốn kiểm tra xem mình có nghe nhầm không.

    - Em họ?
    - Ừ -Anh cả hình như không để ý đến thái độ kỳ quặc của tôi, nói thản nhiên - Nó học cùng trường hai đứa còn gì, nghe nói ở trường nó cũng có tiếng lắm!

      Đầu tôi tiếp tục nổ “oành” thêm tiếng nữa. Tôi nắm chặt hai tay, hỏi nốt vấn đề cuối cùng:

    - Anh cả, hai tháng trước nghe nói anh bị tai nạn?
    - Hả? - Anh cả rất ngạc nhiên - Em nghe ai đồn nhảm vậy? Làm gì…

      Tôi quay người, chạy thục mạng về trường, bỏ mặc anh cả vẫn đang ú ớ tại chỗ vì không hiểu gì cả. Đầu nóng bừng bừng, chỉ hy vọng mọc thêm vài cái chân nữa để nhanh trở về phòng, tóm cổ Trang hỏi kỹ càng mọi chuyện. Cô nàng lừa tôi! Nhưng tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao cơ chứ? Đến chân cầu thang ký túc thì tôi đã hết sức, vừa thở hồng hộc vừa lết lên từng bậc một. Cửa phòng đã ở ngay trước mắt.

    - Tuấn à, em định kéo dài chuyện này đến bao giờ? - Giọng Trang từ trong phòng mơ hồ truyền ra, vừa bất đắc dĩ…vừa có vẻ hí hửng. Tôi dừng bước, dỏng tai lên.
   - Cô nàng ngốc nghếch đó chắc thích em thật tồi…Đúng là ngốc…dễ bị lừa quá mà!
   - Cái gì, không được mắng bạn gái em hả? Đừng có nói cái giọng vô ơn như thế…không nhớ nhờ ai mà hai người mới có ngày hôm nay hả?
    - Sao? Một thời gian nữa là bao lâu? Nói sớm thì giải thoát sớm! Để cô nàng bạo lực kia tự mình phát hiện ra khẳng định thê thảm lắm!
   - Chẳng phải người nghĩ ra cái cách quái gở kia là em sao! Đã bảo cứ theo đuổi bình thường thì không chịu. Cái đồ nhát gan, mất mặt một lần tính làm gì, Phương nó không để ý chuyện… bạn trai đánh nhau không giỏi bằng nó đâu! Chưa kể… chưa kể lúc đầu nó cũng đâu nhận ra em là… "vị anh hùng hụt” hôm ấy!

     Tiếng cười khanh khách vang lên, bay ra ngoài, dội thình thình vào tai tôi như tiếng sấm.

    - Cảnh cáo đấy cậu em họ! Phương nó là lần đầu biết yêu, dám làm nó khóc thì liệu hồn! Chị đây đảm bảo lột da, róc xương, tuyệt giao quan hệ!...

     Tôi ngồi bất động ở ngoài cửa, ngây người hồi lâu mới dần dần hiểu rõ sự việc. Hai bàn tay bất chợt nắm chặt, trong lòng vừa buồn vừa tức, vừa giận… vừa mừng! Cái bẫy này xem ra cũng ngọt ngào quá đi chứ! Tiếp theo tôi phải làm gì để dạy dỗ hai đồ quỷ sứ kia bây giờ nhỉ?

Đoàn Thị Hồng Thủy

   

 

Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Email cho bạn bè
 
 
 
 
Cái chân chất đượm tình của người Nam bộ mãi vẹn nguyên, như hoa lục bình nở trên sông, mặc mùa cạn hay mùa lũ lớn.
Mọi ưu phiền xưa cũ đã qua đi nhưng phiền phức mới cũng có thể đang đến, điều không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người chính là những ưu phiền. Nhưng sau khi cãi cọ xong, người một nhà vẫn là người một nhà.
Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật!