Hoàng hôn đời người - ai rồi cũng chạm phải
Không có chọn lựa nào cho kết thúc của bình minh
  • Phận và Duyên như trò cút bắt giăng trên những nhánh của cây đại thụ thời gian. Có những người chẳng cần tốn công mệt sức, vẫn tìm ra được, Xem thêm
  • Con người ta cần phải biết học cách đối mặt với cái chết, và làm nhiều điều ý nghĩa hơn cho cuộc sống, cho cộng đồng trước khi nhắm mắt Xem thêm
  • Anh đàn
    Khóa cửa hoàng hôn
    Mười phương
    Nhốt lại
    Thoáng trầm hương bốn mùa.
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Ai lại muốn chiến tranh?
Hỡi những người mẹ trên toàn thế giới
Chỉ một mình thành phố lớn như Sài Gòn mới cho ta cảm giác "một mình" đầy đủ đến thế. Và với tôi, Sài Gòn là một bán đảo bao la.
Thu Nhi phải rời đi. Bữa tối hôm thứ sáu quanh bàn ăn đầy đủ cả nhà, cô đỏ mặt thưa chuyện với Tiêu Mai và Cao Hiểu Cương, nói rằng ở nhà đã tìm cho cô một người để xem mặt, muốn cô quay về quê xem thế nào.
Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật!