Thoáng cái đã là giữa mùa hè, thời tiết ngày một nóng bức ngột ngạt, giữa trưa bước đi trên phố, không khí oi nóng cuốn theo từng bước chân...
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Ánh mắt anh như chứa cả đồng chiều cuống rạ
Cả khói bếp thân thương của một ngôi làng...
Đã có thời đường phố Hà Nội râm ran tiếng pháo vào đêm giao thừa và sáng hôm sau, những đứa trẻ như tôi lại có dịp nghịch ngợm xác pháo bên thềm và chun mũi hít hà cái mùi khen khét ấy.
“Anh Kiếm, anh đang ở đâu?”.  Hôm nay Tiêu Châu Kiếm vừa đưa khách tới sân bay, chỉ nói vài câu u a với chiếc máy phát. 
Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật!