Tôi đi mang cả đất trời
Hình hài quê mẹ thay lời yêu thương
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Chưa bao giờ nghĩ nơi đây là của mình, thuộc về mình, dù hơn 10 năm đã đến, gắn bó, đã yêu thương và nhung nhớ đến quặn lòng mỗi lúc đi xa. Hà Nội: thật lạ!
Mọi ưu phiền xưa cũ đã qua đi nhưng phiền phức mới cũng có thể đang đến, điều không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người chính là những ưu phiền. Nhưng sau khi cãi cọ xong, người một nhà vẫn là người một nhà.
Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật!