Thành phố nằm nghiêng cong queo những ảo hình/ Kỷ niệm nằm nghiêng mơ người đánh thức...
  • Ta viết bài ca về một đóa Thụy Cầm/ Nở trong vườn ngày cuối cùng tháng Chín/ Tình em thắp nến/ Thơm nhân gian ngát trọn một đời.
  • Người già như chiếc lá. Chỉ một cơn gió tạt ngang là chiếc lá chao nghiêng, xoay vòng, chìm trong không gian hắt hiu của ngày và ngủ yên cùng đất Xem thêm
  • Thế giới này không rộng
    Nhưng chúng mình cô đơn
Người đàn ông hôm nọ tôi gặp ở tòa nhà 33 tầng lại gọi điện. Chúng tôi lại hẹn nhau ở một quán café ở một con đường nhỏ, nằm lẻ loi giữa quận 1.
Phận và Duyên như trò cút bắt giăng trên những nhánh của cây đại thụ thời gian. Có những người chẳng cần tốn công mệt sức, vẫn tìm ra được, có những người toan tính, sắp đặt mà vẫn lệch nhịp nhau.
Mọi ưu phiền xưa cũ đã qua đi nhưng phiền phức mới cũng có thể đang đến, điều không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người chính là những ưu phiền. Nhưng sau khi cãi cọ xong, người một nhà vẫn là người một nhà.
Cái gì có thể diễn kịch hay vờ vịt được chứ ánh mắt buồn, khắc khổ và vắng lạnh trên khuôn mặt của một đứa trẻ phải là sự thật!