Thứ hai, 13/12/2004 | 10:08 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ | Print
Thứ hai, 13/12/2004 | 10:08 GMT+7

'Chụp ảnh nude - không thắng được mình thì thua'

Nghệ sĩ chụp ảnh nude như thế nào? Ít ai biết vui buồn của họ khi thực hiện những tấm ảnh mà nhiều người khi nhắc đến có vẻ kiêng dè nhưng không kém phần tò mò. Nhiếp ảnh gia Nguyễn Thái Phiên, người từng có ảnh nude đoạt giải thưởng quốc tế, tâm sự về nghề.
Tác phẩm Xuân thì của nghệ sĩ Thái Phiên.

Tác phẩm Xuân thì của nghệ sĩ Thái Phiên.

"Cô bạn gái từ Hà Nội gọi điện chỉ để hỏi tôi tác phẩm Xuân thì được chụp ra sao, người mẫu có xuân thì hay không mà tấm ảnh ra đời lại "xuân thì" đến vậy. Đó là một tấm ảnh nude đen trắng mà đường nét tuyệt đẹp trên khuôn ngực của người mẫu đã làm nhiều người ngơ ngác, có gì đâu, mẫu của tôi được chụp trong tư thế ngồi, nhưng khi làm ảnh, tôi cho cô ta... nằm.

Có một cô đã đồng ý cho tôi chụp rồi, nhưng sau đó lại gọi điện, xin thôi, tôi thuyết phục, đồng ý, rồi lại thôi, cứ thế năm bảy lần, sau mới biết nàng rất muốn chụp, nhưng kẹt nỗi, trên người có một chiếc sẹo mổ ruột thừa. Có cô thì vào đến phòng thay đồ, khỏa thân rồi thì xấu hổ, không ra nữa. Mình lại phải chọn lời ngọt ngào để nàng mặc lại quần áo rồi anh em đi... uống cà phê, nói chuyện khác. Lại có lúc máy móc, đèn đóm hàng chục ký đã sẵn sàng mà phải dẹp hết, chỉ vì nội y người mẫu chật quá, lúc khỏa thân lằn hết trên người. Sẹo thì xử lý được, còn những đường nét này thì đến photoshop cũng chịu!

Nếu bạn còn nhớ tấm ảnh Trái cấm trong triển lãm ảnh quốc tế 1996 tại Việt Nam, tôi chụp quả táo vàng rực trên hõm lưng người mẫu khỏa thân, thì đó là một chuyện rất vui. Ánh sáng chủ đạo được lấy từ chiếc đèn flash đặt phía đối diện để hắt ngược, để điều chỉnh nó, tôi đã với tay qua thân người mẫu, cô sinh viên ấy đang nằm sấp, thấy vạt áo của mình chạm vào người tưởng Thái Phiên làm bậy đã thét lên!

Nhưng ly kỳ nhất là chuyện của cách đây 10 năm, khi ấy tôi đi Buôn Ma Thuột công chuyện, đang ở khách sạn bỗng nhận được điện thoại của một phụ nữ mời đến chụp nude và có trả tiền. Kỳ lạ, xưa nay mời người mẫu đi chụp, dù không có cát-xê thì ngoài bộ ảnh tặng cũng phải lo cho các em thỏi son, hộp phấn hay nước non cho phải phép, vậy mà lần này được chụp lại được cả tiền... Theo địa chỉ cho trước, tôi đến một ngôi nhà đẹp, chủ nhân là một phụ nữ có tuổi nhưng rất đẹp và thân hình rất tuyệt. Chị ta ngắn gọn, chồng tôi đang ở xa, tôi muốn tặng ông ấy một bộ ảnh đặc biệt. Thế là tôi chụp, cảm xúc lắm và tôi đã bấm hết hai cuốn rất ưng ý. Xong việc, bà chủ lạnh lùng: "Đưa phim cho tôi, bao nhiêu tiền, tôi trả". Tôi ngã người: "Thưa chị, em là nghệ sĩ, trong lúc chụp chị em đã bấm mấy tấm cho mình, em không lấy tiền nhưng chị để em tráng phim, em tặng chị ảnh, chỉ xin giữ cho mình mấy tấm phim kia thôi". Bà chủ nghiêm mặt, lắc đầu. "Nhưng chị làm sao tráng rửa được phim"? Tôi bí quá, phải giở nghiệp vụ, không ngờ bà chị nói: "Anh đừng lo, đó chính là nghề của tôi". Thế thì thua, mình ngậm đắng ra về. Hôm sau bà chủ gửi người mang đến tặng cho mình hai chục cuốn phim. Đời chụp nude ly kỳ thế đấy!".

Chuyện... gia đình nghệ sĩ

Nhà Nguyễn Thái Phiên trong một hẻm nhỏ ở phố Bùi Đình Túy, quận Bình Thạnh, TP HCM, trên tường treo đầy ảnh nude nghệ thuật. "Tôi treo ảnh để các con tôi hiểu thế nào là nghệ thuật, tại sao mình không định hướng cho trẻ nhỏ, để nó đừng vô những trang web sex bậy bạ đầy rẫy trên mạng? Hồi đầu, khi con tôi còn nhỏ nó hỏi, ba ơi sao ba chụp hoài những người ở truồng vậy ba, tôi bảo, ba làm nghệ thuật thôi, không làm điều chi bậy bạ đâu con ạ". Không chỉ con tôi, vợ tôi biết, mà cả gia đình nhà vợ, bạn bè vợ tôi cũng biết, nhưng tôi tin ở cái tâm nghệ thuật trong sáng của mình. Tôi không làm bậy thì không có chi phải lo lắng cả. Bởi thế nên nhà tôi cũng chính là một phòng chụp, có gì đâu, mở cửa sổ, kéo một tấm phông đen, thêm vài ngọn đèn flash, vậy là xong. Tuy nhiên, có khi tôi phải đưa mẫu đi thật xa, chẳng hạn ra tận Phú Quốc. Rất may, trong số khoảng 50 người đã làm mẫu trước ống kính của tôi, tất cả đều tự nguyện và không bao giờ đòi hỏi, họ là công nhân, sinh viên, những người bình thường thôi.

Và chuyện đằng sau những tấm ảnh đẹp

"Tấm ảnh đẹp phải đạt được nhiều tiêu chuẩn về đường nét, ánh sáng, bố cục, tạo hình. Muốn vậy, trước khi đi chụp, tôi phải tính nát nước, vẽ vào một cuốn sổ tay các góc độ, hướng chiếu sáng. Thứ hai, tôi có một nguyên tắc không bao giờ để lộ mặt người mẫu trong ảnh. Mình vô tư, nhưng miệng lưỡi người đời biết đâu mà lường, làm sao mình biết được bạn trai họ, chồng họ nghĩ gì nếu thấy ảnh họ trong triển lãm? Tội cho người mẫu lắm. Thứ ba, tôi chỉ chụp các cô gái trên 18 tuổi. Làm thế nào để biết ư, tôi sẽ hỏi họ là em hay cháu học lớp mấy. Những chuyện ảnh nude lên mạng đang ồn ào và không cẩn trọng thì vô tù dễ lắm.

Muốn chụp được ảnh nude nghệ thuật, ngoài kinh nghiệm trong xử lý thiết bị, ánh sáng và tạo dáng... điều quan trọng nhất là người chụp phải làm chủ được mình, giữ được cái tâm trong sáng, có trong sáng thì người ta mới cho chụp, lúc chụp mới ra... ảnh, nếu không thì chỉ có chụp ra tiếng xấu thôi, có được tấm ảnh cũng giấu giếm chẳng dám công bố. Không thắng được mình mà vô chụp nude thì chỉ có thua, tim đập, tay run làm sao bấm máy?

Quan niệm về việc chụp ảnh khỏa thân nghệ thuật ở Việt Nam hiện còn đang lúng túng. Triển lãm của TP HCM vừa qua, một số ảnh nude được hoan nghênh, nhưng nói chung dư luận có thái độ chưa rõ ràng. Tôi nhớ ông Lê Phức, Tổng thư ký Hội NSNA Việt Nam cũng đã phát biểu rằng đã nhiều lần chụp nude nhưng cả người chụp lẫn người mẫu đều không thoải mái nên chưa ra ảnh nghệ thuật".

(Theo Thanh Niên

 
 
Các Hoa hậu Rira Hongo, Nakagawa Arisa của Nhật Bản bị chê xấu. Hoa hậu người Myanmar May Myat Noe được khen xinh đẹp nhưng sau đó mất danh hiệu.
Nam diễn viên đưa cả gia đình đi nghỉ dưỡng tại Mũi Né, nhân dịp được mời làm giám khảo vòng chung kết Miss Ngôi Sao 2014 đang diễn ra tại đây.
Nam diễn viên và bạn nhảy Witney Carson giành Quả cầu pha lê trong đêm chung kết mùa thứ 19 cuộc thi khiêu vũ của Mỹ diễn ra tối 25/11.